Twentine Trả Lời Câu Hỏi 2017

người dịch: idlehouse
nguồn: weibo của Twentine

(mỗi giao thừa Twentine sẽ trả lời bất cứ câu hỏi gì của bạn đọc trong một khoảng thời gian nhất định.  Các Q&A của năm 2014-2016 nằm ở menu, mục “Twentine Trả Lời Câu Hỏi”) Read More

Advertisements

wattpad – Người Ở Nơi Tịch Lặng

tichlang

Tâm Tít Tắp đã làm bìa mới toanh cho truyên ❤

https://www.wattpad.com/story/131583846-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-%E1%BB%9F-n%C6%A1i-t%E1%BB%8Bch-l%E1%BA%B7ng

Bạn có thể download “Người” từ trang wattpad của mình, các truyện trên wattpad đều đã được beta hoàn chỉnh.  Hiện giờ 4 truyện nằm ở bên đó đều của Twentine, sắp tới sẽ có bản wattpad cho “Ly Ca”

Trọn Đời Về Sau – Chương 58 (Kết)

tác giả: Twentine
người dịch: idlehouse

 

Nguyên một ngày thứ Năm, chẳng thấy bóng Vạn Côn đâu.  Nhưng không phải là cậu đã bỏ trốn, cậu vẫn còn ở công trường, làm việc ở khu Đợt 1 của Huy Vận. Buổi sáng Trần Lộ hỏi Vạn Côn, chuyện trước đó có sai sót gì không, Vạn Côn nói với anh ta không có.  Nhưng đến buổi chiều, hai người bọn họ rảnh rang, ngồi bên ngoài hút thuốc, Vạn Côn nói với Trần Lộ, có thể ngày mai mình sẽ rời đi.  Trần Lộ đứng bật dậy, từ trên cao nhìn xuống cậu.
“Cậu còn nói không có gì!?”
Vạn Côn cầm điếu thuốc trong tay trái, cánh tay phải cẩn thận gác ở một bên. Cánh tay của cậu vốn chưa lành, tự mình xé thạch cao ra ở nhà Hà Lệ Chân, kết quả sáng hôm khuỷu tay liền sưng tấy, Hà Lệ Chân kêu cậu đi bệnh viện, cậu đồng ý ngoài miệng, ra khỏi cửa đã quên mất.
“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Trần Lộ lo lắng hỏi.
Vạn Côn đáp: “Không có gì.”
Trần Lộ nhấn mạnh từng chữ một với cậu: “Vạn Côn, tôi không biết cậu đang nghĩ gì, nhưng tôi coi cậu như bạn bè.”
Vạn Côn nhìn anh ta, nói: “Đại ca, em coi anh như anh em.”
Trần Lộ rung động, lại rít một hơi thuốc, nhìn về bãi rác ở nơi xa, bên đó có một ông già đang lượm rác, cắm cúi lựa rác. Hiện giờ có rất nhiều hộ đang tân trang ở khu Đợt 1, thùng rác mỗi ngày đều vất đầy vật dụng từ những nơi đang tu sửa. Read More

Trọn Đời Về Sau – Chương 57

tác giả: Twentine
người dịch: idlehouse

 

Vạn Côn nhận được điện thoại từ Hà Lệ Chân, hỏi cậu tối nay có qua nhà cô ăn cơm không, Vạn Côn nói được. Hà Lệ Chân kêu cậu tiện thể mua một chút thực phẩm mang qua.  Tuy Hà Lệ Chân chỉ nói chuyện với cậu về bữa cơm tối, nhưng trong lời nói, Vạn Côn nghe ra được cô đang rất lo lắng cho cậu. Trước đây, đôi khi cậu cảm thấy Hà Lệ Chân quá thận trọng, hôm nay, cậu lại cảm tạ trời đất vì sự thận trọng đó. Bởi vì với tâm trạng hiện giờ của cậu, nếu cô mở miệng hỏi, cậu thật sự không sao đảm bảo được bản thân sẽ nói những gì. Read More

Trọn Đời Về Sau – Chương 56

tác giả: Twentine 
người dịch: idlehouse

 

Vạn Côn nhận ra gã mập đó, Trần Lộ cũng nhận ra.
Anh ta khẽ thì thầm bên cạnh Vạn Côn: “Đấy không phải tên hôm qua à.”
Vạn Côn cau mày dặn: “Nói nhỏ chút, tốt nhất đừng để hắn—-“
Cậu đang còn định nói, tốt nhất đừng để hắn nghe thấy, nói đến giữa chừng, ông trời trêu ngươi, gã mập kia thoắt cái xoay đầu, còn nhìn ngay chỗ của Vạn Côn.
Đến cả thời gian cúi đầu Vạn Côn cũng không có, vừa khéo nhìn thẳng vào mắt gã.
Tuy nhiên cũng chỉ là nhìn thấy rõ mặt nhau, rất nhanh sau đó gã mập dời ánh mắt đi, thảo luận gì đó với người quản lý hạng mục bên cạnh gã.
Trần Lộ thì thầm: “Vừa rồi…… có phải hắn đã nhìn thấy chúng ta?”
Vạn Côn cảm thấy bản thân đã khỏi cần phải trả lời, ngay đến gật đầu cũng chẳng còn hứng. Read More

tui đoán là quỷ……

weibo status 11/24 của twentine:

Bỗng dưng muốn viết một “rân vật” nam chính không phải người — thần, quỷ, yêu quái, súc vật, có muốn đề cử loại nào không?

tiền thân của Đoàn Vũ Thành là ma trong cái cuốn truyện tu tiên tên Phùng Ma, đúng không….. thế nào cũng có tồn cảo.

Đường Rực Cháy đã kết – 70 chương

Happy ending, truyện đọc nhẹ nhàng vui vẻ từ đầu đến cuối, không ngược như kiểu ngược fans của Twentine thường hay sợ, tính cách của nhân vật nhất quán, tình tiết đủ hấp dẫn khiến người đọc truyện nhẹ nhàng không thấy nhàm, nhân vật nam chính …… ảo lòi, nhưng vẫn có những nét rất riêng khiến cho cậu cún con có hồn chứ không phải kiểu đọc xong rồi quên mất.   Ví dụ như, Đoàn Vũ Thành đã xác định rằng “ước hẹn một đời” sớm là gene di truyền trong gia đình mình, vừa xác định được quan hệ với La Na là không ngừng…… cầu hôn.  Dĩ nhiên La Na gạt phăng cái thằng cún con vắt mũi chưa sạch mà cứ mở mồm là đòi lãng mạn.  Thế là phần còn lại của truyện lại lâu lâu chen vào một màn cầu hôn thất bại, càng lúc càng buồn cười.  Twentine viết theo kiểu tongue in cheek, ví dụ câu cuối trong đoạn trích dịch sau đây, hoặc thí dụ về sau có một phóng viên tới, đại diện cho thông tấn xã gì gì đó với cái tên Ái Hoa (tức là tên tiếng Trung Twentine tự đặt cho bản thân).

————–  trích dịch 1 màn cầu hôn đặc sắc  ——————-

Bất chợt cậu hiểu rõ trong tương lai mình sẽ thành một người như thế nào.

Tinh khí chạy thông khắp các mạch, cậu ngỏ lời: “Lấy anh nhé.”

Gió thổi tán lá lao xao rì rào, tựa như ông trời đang vỗ tay.

La Na nhìn cậu phì cười.
“Anh á……”
Cậu nắm lấy tay cô, nói rất nghiêm túc: “Anh không cần bất cứ gì khác cả.”
Cậu không nghĩ đến những thứ phức tạp kia nữa, cậu chỉ cần theo cô gái này đi trên con đường của điền kinh, được đến đâu hay đến đó. Đến mai kia cậu không chạy nổi nữa, không nhảy nổi nữa, thì sẽ đưa cô đi du lịch vòng quanh thế giới. Chơi đã rồi thì sẽ quay về đảo nhỏ, mở một cậu lạc bộ điền kinh, cùng chơi với những đứa trẻ đang buồn chán trên đảo.
Bà mẹ!
PERFECT!

Nghĩ chu toàn hết rồi, Đoàn Vũ Thành tươi tỉnh hớn hở, “Lấy—-“ Cậu vừa định tiếp tục cầu hôn, chợt nghĩ ra một chuyện khác. “Em không đồng ý, có phải là bởi vì anh cầu hôn chưa đủ trang trọng?”

Có nhiều khi La Na muốn bổ đầu cậu ra xem coi trong đó có những gì.

“Anh biết là chưa đủ trang trọng, thế thì……..” Cậu sốt ruột như kiến bò trong chảo nóng, xoay vòng tại chỗ một lúc, nói: “Thế thì đính hôn! Chúng ta đính hôn nhé! Em phải đồng ý với anh điều này! Nếu không anh sẽ —– Áaaaaa!”

Một tiếng kêu thảm thiết.

La Na đã nhịn hết nổi, dùng một bàn tay bóp ngay cổ họng cậu.

Cô nói một cách âm trầm: “Hai hôm nữa là anh phải đi báo danh với đội quốc gia rồi. Anh không lo suy nghĩ về giải Vô Địch Châu Á, trong đầu toàn cái gì không vậy hả?”
Đoàn Vũ Thành giãy dụa khổ sở: “Lấy——“
La Na gào lên: “Còn lấy?! Mẹ kiếp anh tưởng anh là nam chính trong ngôn tình à!”

——————– hết trích dịch ——————————–

Truyện này đạt được lượng views kỷ lục trên Tấn Giang cho Twentine.

Hẹn mọi người quay lại đây khi sách xuất bản bên Việt Nam, sẽ có cơ hội thắng được sách.