Nét Bút Đa Tình – đặt gạch

 

La Hầu? ?!

Mắt Đông Cô mở to ra —-

Bóng dáng quen thuộc ấy đứng trong một góc của khuôn viên, lưng xây về phía của Đông Cô. Chàng nắm cây gậy chống trong tay, cẩn thận nhìn đường dưới đất, rồi đi về phía cửa sau của khuôn viên.

Đông Cô vụt đứng lên, tuy khoảng cách rất xa, tuy không xoay người, nhưng bộ dạng của La Hầu quá bắt mắt, vóc dáng cao lớn của chàng, cùng với đôi chân thiếu vắng của chàng.

“Thí chủ.”
Vị ni cô già trông thấy Đông Cô vẫn luôn dõi mắt theo người đàn ông tàn tật nọ, cũng đứng lên.
“Thí chủ, người đó sẽ rời khỏi núi ngay, xin thí chủ thứ cho.”

Bà ấy cho rằng Đông Cô đang không hài lòng vì đã nhìn thấy một người tàn tật xuất hiện ở Gia Nhã Tự, cho nên lên tiếng nói giúp.
Theo luật của triều đại này, người khuyết tật không được phép vào chốn của triều đình và Phật viện, huống chi Gia Nhã Tự này thuộc loại chùa miếu vang danh thiên hạ.

Đông Cô nào còn hơi sức đi nghĩ đến mấy chuyện đó, trong đầu nàng vô cùng hỗn loạn.

Vì sao La Hầu đến nơi này, sao chàng lại có thể đến nơi này?
Chàng đã làm thế nào để leo được lên núi, vừa rồi cặp đùi chàng trông run rẩy nữa là, làm sao chàng có thể leo lên được đến trên núi? !

Ở bên kia, La Hầu vẫn đang thận trọng chống gậy “bước” qua ngạch cửa sau khuôn viên. Một động tác vô cùng đơn giản, nhưng chàng làm trông vô cùng hao sức.

Cơ thể của La Hầu thoáng chới với, Đông Cô không còn lo nghĩ đến gì khác nữa, nàng vội vã muốn xông đến bên La Hầu.
Nhưng nàng vừa mới nhích người, vị ni cô già liền đặt tay lên vai nàng.

“Thí chủ, trông cô cũng là một con người lương thiện, khẩn mong cô giữ kín giùm cho.”
Kẻ khuyết tật nếu đặt chân vào thánh địa chốn cửa Phật, tội đáng trừng phạt.

Đông Cô lắc đầu, La Hầu sắp sửa xuống núi tới nơi, nàng không kịp giải thích, chỉ muốn tìm cách thoát khỏi tay của vị ni cô.

Điều kỳ lạ là, bàn tay của vị ni cô già như bám rễ trên vai nàng, khiến cho Đông Cô không sao hất ra được hòng thoát khỏi. Nhưng nhìn vào thì chỉ giống như vị ni cô ấy đang thong dong đặt tay trên vai nàng mà thôi. Chỉ là nàng cảm thấy vai mình nặng tựa ngàn cân, cả thân hình như đang muốn lún xuống.
Nhìn thấy Đông Cô không ngừng giãy ra, vị ni cô già cũng hơi sốt ruột.
“Thí chủ, hãy hiểu cách khoan dung lượng thứ cho nhau, tội gì cứ mãi không buông tha.”
Đông Cô bị đè đến sắp nói không nên lời, nàng chống một tay lên bàn, tay kia đẩy tay của vị ni cô già lên.
“Không phải…….”
“Chúng nhân bình đẳng, lại chốn cửa Phật đều vì có việc muốn cầu xin.”
“Đừng như vậy mà…… chàng là………”
“Người đó là ——-“

“Người đó xưa nay chưa từng gây cản trở cho ai, thí chủ không cách nào khoan dung chỉ một lần thôi sao?”

“CHÀNG LÀ NGƯỜI ĐÀN ÔNG CỦA CON—–!!” Đông Cô không sao nhịn được nữa, gào rống lên.

“……”

——————————— idlehouse trích dịch ————————————–

(chưa cưới hỏi gì mà đã loan báo cho thiên hạ 🤣)

Truyện đầu tay của Twentine đấy, đọc nó, bạn sẽ gặp bao nhiêu ý tưởng và hình mẫu của nam chính chất Twentine gộp lại trong La Hầu, cùng với sự dịu dàng thương tiếc, khâm phục, và lưu luyến của nữ chính đặt lên người đàn ông trong lòng mình, người mà không ai đoái hoài đến, không ai muốn đụng vào, còn nàng thì vừa gặp đã yêu bóng dáng vừa mạnh mẽ hùng tráng, nhưng lại vừa khiếm khuyết chật vật. Nàng xót xa cho sự im lặng cam chịu của La Hầu, lại khâm phục nghị lực và thái độ không hề hèn mọn hoặc tự ti của chàng. Nghe quen không ? Nhị Gia đó, Trương Bình đó, Trần Minh Sinh đó.

đang đọc lại truyện này, tháng 10 mà sách xuất bản đến tay thì mình định đào hố.
Truyện này oách một cái là, tuy tác phẩm đầu tay, nhưng đã đủ lôi cuốn để được Tấn Giang chọn nhập V (đọc thu tiền), nhiều tác giả phải đăng không nhập V mấy tác phẩm đầu, rồi dần dần mới được chọn nhập V.

Sí Đạo

cái của khỉ này nó biến hoá khôn lường, đang từ tiên hiệp mang mùi lãng đãng giờ thành vầy

Screen Shot 2017-07-20 at 9.20.23 AM.png

tựa: Sí Đạo (Đường rực lửa)
thể loại: thể thao –  nhẹ nhàng ngọt ngào không ngược

nhân vật chính: La Na, Đoàn Vũ Thành, Ngô Trạch

Trọn Đời Về Sau – Chương 41

tác giả: Twentine
người dịch: idlehouse

 

Cứ như thế một hồi lâu, rồi họ mới buông nhau ra.
Hà Lệ Chân cúi nhìn mặt đất, trên mặt còn đọng nước mắt, trong đầu không ngừng nghĩ, nói là luyện ném tạ, kết quả luyện gì mà tới nước này luôn. Read More

status mới của Twentine

Screen Shot 2017-07-12 at 11.00.07 PM.png

hè nóng chết bỏ, không suy nghĩ được, quý vị muốn đọc về một cặp đôi như thế nào, để lại comment, rút một cái rồi viết.   Không hạn chế đề tài, thời đại, giống loài, quy mô (Nóng như nung, tốt nhất là cho cái nào mát mẻ sảng khoái.)


 

Phùng Ma thì sao ???

The Third Rose – chapter 21 (excerpt)

author: Twentine
translator: idlehouse

 

18199161_10154717311036731_2215988189222474081_n

Because humanity is one large body, the fortunate thing is, no matter how rare an individual or idea may be, somewhere in this world, there is always another soul who will resonate. Man has always been thus; one only needs to know that he is not a lone soldier, therein he will take comfort, and wherein he will draw strength.